Ba cánh cửa giải thoát trong Phật giáo
Định là trạng thái tinh thần quan trọng, được dịch là “đắn trì” trong chữ Hán - việc giữ tâm hành ổn định, không bị gián đoạn. Đây là một trong năm tâm hành biệt cảnh quan trọng trong tu hành.
Thích Nhất Hạnh giảng về ba khái niệm cốt lõi trong Phật pháp:
-
Không (emptiness)
-
Vô tướng (signlessness)
-
Vô tác (aimlessness)
Ba khái niệm này không nên hiểu như giáo lý mà là dụng cụ giúp hiểu sâu hơn về thế giới Tích môn và Bản môn (Niết Bàn). Để sử dụng hiệu quả, cần biến chúng từ ý tưởng thành định. Đây là ba cánh cửa giải thoát (tam giải thoát môn) giúp thoát khỏi đau khổ, lo lắng và sợ hãi.
Khái niệm “Không”
“Rỗng” chính xác hơn từ “không”. Không có nghĩa là không có tồn tại riêng lẻ, mà phụ thuộc vào những yếu tố khác. Hiểu được khái niệm “không” là hiểu được sự duyên sinh.
Ví dụ về bông hoa: bông hoa phụ thuộc vào mặt trời, ánh sáng, hạt giống và đất đai. Nếu loại bỏ những yếu tố đó, bông hoa không còn tồn tại.
Theo Thầy Long Thọ: “Nhân duyên sở sinh pháp, tức là tất cả mọi thứ phát sinh từ sự phụ thuộc và biểu hiện ra, được gọi là trống rỗng vì chúng không có sự tồn tại riêng lẻ.“
Khái niệm “Vô tướng”
“Chỗ nào có tướng, chỗ đó có sự lừa gạt“ (Kinh Kim Cương). Tri giác phát sinh từ tướng, và khi kẹt vào tướng, chúng ta bị đánh lừa.
Nhìn bằng con mắt vô tướng giúp thấy rằng không gian, vật thể và năng lượng không riêng biệt mà liên kết với nhau. Ví dụ về đám mây: khi không còn trên trời, ta nói đám mây không có, nhưng thực tế đám mây vẫn tồn tại dưới dạng mưa hay tuyết.
Khái niệm “Vô tác”
Vô tác không đồng nghĩa với không có mục đích, mà thực ra là desirelessness (không mong muốn). Khi đặt mục tiêu cho cuộc đời, chúng ta thường chạy theo mà không nhận ra giá trị hiện tại.
Tìm kiếm Niết Bàn hay Thượng Đế giống như tìm nước trong sóng - điều đáng cười. Sóng không cần phải tìm kiếm nước vì chính nó đã là nước. Đời sống giống như nước, không cần phải tìm kiếm.
“Hạnh phúc không phải là điều đến sau khi chúng ta đạt được mục tiêu, mà chính việc đi đã mang lại hạnh phúc.“ Quan trọng là nhận ra mỗi bước chân, mỗi khoảnh khắc hiện tại là chính bản môn mà chúng ta tìm kiếm.
Ba pháp ấn và Niết Bàn
Ba pháp ấn trong Phật giáo Lâm Tông là:
-
Vô thường
-
Khổ
-
Vô ngã
Trong khi đó, học giả khác đề cập đến:
-
Vô thường
-
Vô ngã
-
Niết Bàn
Thích Nhất Hạnh nhấn mạnh Niết Bàn là pháp ấn quan trọng, giúp nhận ra khổ đau không phải do sự vật mà do cách nhìn nhận. “Niết Bàn là nơi quay về của tất cả các pháp, là cái bản môn.“
Bốn pháp ấn cũng được nhắc đến:
-
Vô thường
-
Khổ
-
Không
-
Vô ngã
Vô thường là khái niệm có thể hiểu, nhưng để thực sự sống với vô thường, cần nhìn thấy vô thường trong mọi vật, từ đó nhận thức vô ngã và Niết Bàn. Vô ngã là cầu nối đến Niết Bàn.
Hạnh phúc thực sự chỉ đạt được khi sống theo tinh thần của không vô tướng, vô tác, vô thường, vô ngã và Niết Bàn - biến những khái niệm trừu tượng thành cách sống trong hành động hàng ngày.