Năm 2012 tại Xóm Thượng Làng Mai, tuyết rơi nhẹ, pháp thoại khởi đầu với hình ảnh chiếc nồi chưa có vung đậy – ẩn dụ cho sự trống trải, sợ hãi và khao khát che chở khởi sinh từ thuở ấu thơ khi em bé chưa biết tự chăm sóc. Chúng ta thường đi tìm “cái vung” bên ngoài – người yêu, bạn bè, cha mẹ – để mong được bình an, nhưng khi “vung” không phải là nguồn che chở thật sự, những rối loạn bên trong càng thêm dồn nén. Nhận ra em bé bất lực trong ta vẫn còn sống, mang theo nỗi sợ nguyên thủy, là bước đầu để không mãi vác theo tâm lý lệ thuộc.
Thực tập chánh niệm với linh chú đầu tiên I am here for you, tức ta có mặt cho chính mình, là cách để trở thành “chiếc vung” cho bản thân. Khi thở, đi, ngồi trong chánh niệm, thân–tâm hòa nhất như, ta tiếp xúc và nuôi dưỡng những yếu tố màu nhiệm đang hiện hữu, đủ khả năng ôm ấp, nhìn sâu và chuyển hóa lo âu, buồn khổ. Nhờ nương tựa tăng thân – một đoàn thể tu học với niệm, định, tuệ – ta không đóng cửa ôm giữ nỗi đau đơn độc mà đón nhận niềm vui, hạnh phúc và năng lượng tập thể, để từng tâm hành được chữa lành.
Quán chiếu sâu vào mọi hiện tượng cho thấy sắc, thọ, tưởng, hành, thức đều do duyên sinh, không có tự tánh cố định. Truy tìm “thực tại tối hậu” trong nguyên tử, năng lượng hay đối xứng cũng chỉ là điều kiện (sở duyên), không phải đối tượng nhận thức; bên cạnh đó năm căn không nhận biết được bốn chất căn bản. Các yếu tố cực vi, dù có thật, chỉ là điều kiện cho tâm tạo dựng – tất cả là duyên sinh, vô thường, giả huyễn. Thấu rõ vô tướng trong tướng sanh, diệt, có, không sẽ dẫn đến giải thoát khỏi khổ đau.