Tu Viện Kim Sơn 2001

Công khai
Tuyển chọn bởi Living Gems

Danh sách phát này được tạo tự động. Một số bài nói chuyện có liên quan từ chuyến tham quan hoặc tĩnh tâm này có thể bị thiếu.

Cập nhật lần cuối Tháng 7 3, 2025
Thich Nhat Hanh Tháng 9 21, 2001 Tiếng việt

Công Trình Chuyển Y, Đi, Lạy, Ngồi Thiền

Thầy kể về em trai tên là Song, vừa viên tịch ở Chicago gần tuổi bảy mươi, vốn có năm người con gọi là Ngũ Long công chúa, có ba đức tính hiền hòa, hiếu lễ và trung kiên. Sau bao năm xa cách, khi Song sang Mỹ tu học, đã bỏ bia rượu, phim chưởng, thuốc lá, chỉ nghe dharma talk và nhạc Làng Mai, chuyên cần thực tập, luôn hoài niệm vườn cải hoa vàng đầy bướm ngày xưa. Thầy xác tín Song đang tiếp tục hiện diện qua chúng con, qua con cháu và đệ tử được thừa hưởng ba đức tánh của ông.

Thầy chia sẻ kế hoạch đăng thông điệp về từ bi và tha thứ trên New York Times ngày 25/9 với một trang trọn ngày trả 40.000 USD và một phần tư trang ngày kế tiếp, kêu gọi Mỹ đáp ứng bạo động bằng từ bi. Theo thăm dò, 71% dân Mỹ ủng hộ trả đũa, trong khi Thượng nghị sĩ John McCain tuyên bố không khoan nhượng kẻ thù. Thầy dự buổi diễn thuyết tại Riverside Church về “đáp ứng với bạo động bằng từ bi”, trích lời thánh kinh Saint Luke “Father, please forgive them because they know not what they do” và bài thuyết giảng trên núi về yêu thương kẻ thù, đồng thời khuyến khích hai hình thức của tha thứ – tuyên bố và chương trình chăm sóc nạn nhân.

Thầy hướng dẫn thực tập chánh niệm qua ba pháp cơ bản:

  • Thiền đi: dùng “chân của Bụt”, phối hợp hơi thở với bước chân theo The Long Road Turns into Joy để nuôi dưỡng tự tại.
  • Thiền lạy: ba bước – tiếp xúc (đưa tay lên trán, về tim, chống đất), buông bỏ (ngửa tay chứng tỏ không ngã riêng biệt), tiếp nhận (hít thở, mở lòng với tổ tiên, Bụt, Bồ Tát và đất mẹ) – nhằm hóa giải giận hờn, tự tôn, tiếp nối nguồn mạch.
  • Thiền ngồi: điều thân (ổn định cơ thể), an tịnh tâm (ổn định cảm xúc), sau đó hoặc nhận diện đơn thuần mọi cảm xúc xuất hiện, hoặc thiền hướng dẫn theo chủ đích (ví dụ tụng kinh sơ tâm – Bồ đề tâm kia, xuất thế gian giác…). Đại chúng được khích lệ phối hợp hơi thở chánh niệm trong đời sống thường nhật để khi ngồi thiền không bị “gà vọc niêu tôm” (tâm bị cuốn đi) và tinh thần gia đình tâm linh, thầy trò, huynh đệ được vun đắp qua việc thực tập chung.
Thich Nhat Hanh Tháng 9 19, 2001 Tiếng việt

Hoa Trái Cho Nhau

Giây phút hiện tại là nơi duy nhất cây đèn nến tỏa chiếu hào quang, vẻ đẹp và sức nóng của nó; nếu ta lo chạy theo tương lai, ta không còn năng lượng cho hiện tại. Dồn hết tâm lực vào các dự án xây dựng chùa, bằng cấp hay từ thiện mà bỏ quên giây phút hiện tại là rơi vào tư niệm thực, chướng ngại cho sự sống và thực tập. Để quản lý giây phút hiện tại, chỉ cần như thử hạt cơm: lấy ra một giây để phân chất xem trong đó có

  • chất liệu của sự nuôi dưỡng thân tâm
  • chất liệu của sự trị liệu thân tâm
  • chất liệu của an vui, hạnh phúc và tiến tu
    nếu không, cả “nồi cơm” đời sống đang khê, đang sống dở.

Người xuất gia ví như cây cam – có mặt để tạo ra hoa trí tuệ, hoa từ bi, trái hạnh phúc ngay trong giây phút hiện tại; không đợi tương lai mới cống hiến. Sự thành công phụ thuộc vào hai loại báo trong nghiệp báo:

  • chánh báo (nature/tiên thiên) – hình hài, hạt giống tâm thức thừa tự từ cha mẹ
  • y báo (nurture/hậu thiên) – hoàn cảnh, môi trường nuôi dưỡng
    Tăng thân đúng nghĩa là môi trường nuôi dưỡng lành mạnh, xây dựng được tình huynh đệ trên nền tảng lý tưởng bồ đề tâm. Mỗi bước chân, mỗi nụ cười, mỗi lời nói có chánh niệm đều là một tặng phẩm nuôi dưỡng tăng thân, giúp ta và các sư anh, sư chị, sư em tiến xa trên con đường tu học.
Thich Nhat Hanh Tháng 9 18, 2001 Tiếng việt

Nguồn Ánh Sáng Vô Lượng

Sau khi đèn cầy cháy hết không còn sáp và bấc, không có “đèn cầy” nguyên thủy ấy nữa, nhưng ngọn lửa và năng lượng của nó tiếp tục hiện diện dưới dạng ánh sáng, hơi nóng, tro, rồi có thể trở thành lá cây hay bài thơ… đó là nguyên lý duyên sinh: mọi hiện tượng không sinh từ không mà biểu hiện khi đủ duyên và không diệt mà chỉ ẩn tàng khi duyên mất. Quan niệm này phân biệt với hai tà kiến đối nghịch là

  • Đoạn kiến tin rằng sau khi cháy hết thì tuyệt đối không còn;
  • Thường kiến tin rằng ngọn lửa cứ mãi không thay đổi.

Giáo lý còn chỉ thêm hai tà kiến nữa: Nhất kiến cho rằng hai ngọn lửa trước và sau là một; Dị kiến cho rằng chúng hoàn toàn khác. Ngoài bốn mệnh đề này (còn – không còn – vừa còn vừa không – không còn cũng không không còn) không có cách trả lời nào khác. Tu hành chính là nhìn thấy vô sanh (the unborn) của tất cả pháp, nghĩa là không phải sinh diệt, chỉ có biểu hiện và ẩn tàng.

Thực tập chánh niệm và tuệ giác Trung Quán giúp ta:

  1. Nhìn thấy đèn cầy, bản thân và người thương không sinh không diệt, vượt qua ý niệm về sinh, diệt, thường, đoạn, nhất, dị.
  2. Thấu hiểu quá khứ, hiện tại, tương lai tương tức – quá khứ chưa mất, tương lai đã có mặt trong hiện tại – nên có thể chuyển hóa khổ đau và kiến tạo hạnh phúc ngay trong từng giây phút.
Thich Nhat Hanh Tháng 9 17, 2001 Tiếng việt

Lễ Khai Mạc Khóa Tu - Nương Tựa A-Di-Đà

Trong ngôn ngữ Phật giáo có thể sử dụng đồng thời các tên sau để phân biệt rõ các hàng tại gia và xuất gia

  • cận sự: người gần gũi giới xuất gia
  • cư sĩ: người còn ở trong nhà, đối lại với xuất sĩ
  • tại gia: cư sĩ nam và cư sĩ nữ
  • xuất gia (xuất sĩ): xuất gia nam và xuất gia nữ

Kinh Sơ Tâm là bài tụng tự thân mỗi hành giả phải ghi chép bằng cảm nghiệm cá nhân, tụng mỗi ngày để nuôi dưỡng nguồn năng lượng ban đầu đã thúc đẩy ta bỏ tất cả để xuất gia. Nội dung khi đọc lại cần ghi rõ

  1. Ước muốn ban đầu và hành trình vượt trở lực để được xuất gia
  2. Niềm vui, hạnh phúc khi vừa được chấp nhận xuất gia
  3. Các chi tiết về thao thức, trăn trở nhằm khơi dậy lại khối lửa sơ tâm

Bài phát nguyện Tịnh Độ (trang 33) gồm tám câu khái quát giáo lý tự tánh Di Đà, duy tâm Tịnh độ và thực tập niệm Phật nhất tâm bất loạn dẫn đến “chín phẩm sen hiện tiền, tự tha đều thọ dụng”. Chính niệm về A Di Đà nơi bản môn mầu nhiệm cùng ánh sáng vô lượng quang và thọ mạng vô lượng sẽ soi chiếu, chuyên chở hành giả đạt được an lạc mỗi bước đi và chuyển hóa phiền não, từ đó “tịnh độ đi từng bước vững chãi và thảnh thơi ngay bây giờ và ở đây”.