We can't find the internet
Attempting to reconnect
Something went wrong!
Hang in there while we get back on track. If this problem persists help us by reporting it so we can investigate it.
Xem bài pháp thoại này
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản miễn phí để xem bài pháp thoại này và khám phá các bài giảng khác của Thầy - Thiền sư Thích Nhất Hạnh.
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản
Di Bộ Tông Luân Luận - Hệ Thống Hóa Tư Tưởng Các Bộ Phái
Hai đối tượng quyến rũ được nêu lên:
- Nhu cầu có một đối tượng để thương yêu, thờ phụng, kính ngưỡng dẫn đến việc tôn Đức Thế Tôn thành thần linh, trong khi tác phẩm Đường Xưa Mây Trắng phục hồi Ngài làm người, làm thầy.
- Mong muốn chứng minh có một thực thể bất biến, làm chủ thể cho nhân quả và tu chứng, sinh ra ý niệm về một “cái tôi” không thay đổi.
Các trường phái Phật giáo sơ khởi đều nỗ lực tìm kiếm “nền tảng bất biến” cho hiện tượng vô thường:
- Độc Tử Bộ (Vātsīputrīya): thừa nhận Pudgala (thực thể siêu việt) làm điều kiện cần cho hành vi và tu chứng.
- Chánh Lượng Bộ (Saṃmitīya).
- Hữu Bộ (Sarvāstivāda): quan niệm về đắc, mạng căn và tương tục, cùng với santati (ý thức vi tế) và bhavanga (dòng sống liên tục).
- Thượng Tọa Bộ (Theravāda): nhấn mạnh sukṣma mana vijñāna (ý thức vi tế) và bhavanga.
- Đại Chúng Bộ (Mahāsaṅghika), Hóa Địa Bộ (Mahīśāsaka)…
Đại Thừa Phật giáo đáp ứng cả hai nhu cầu trên bằng học thuyết Tam thân Phật (báo thân – ứng thân – pháp thân) và phát triển hai dòng chính:
- Pháp Tướng tông (Duy Thức): căn bản là thức (vijñāna), chủ trương “chỉ có biểu hiện” (vijñapti-mātratā).
- Pháp Tánh tông (Không Tuệ): thâm nhập bản chất không tánh (śūnyatā), khẳng định không chỉ ngã không mà pháp cũng không; sự thật vượt lên hữu và không.
Cùng với Tam pháp ấn nguyên thủy — vô thường, vô ngã và niết bàn — Đại Thừa còn phát triển khái niệm Như Lai Tạng (Tathāgatagarbha) là “bào thai Phật” tiềm ẩn trong mỗi chúng sinh, đồng thời nuôi dưỡng niềm tin qua các đối tượng như Phật A Súc, A Di Đà, Quan Thế Âm, qua đó kết hợp tự lực và tha lực, dẫn dắt hành giả đạt Niết bàn — thực tại nền tảng “không sinh không diệt” vượt lên trên có và không.