We can't find the internet
Attempting to reconnect
Something went wrong!
Hang in there while we get back on track. If this problem persists help us by reporting it so we can investigate it.
Xem bài pháp thoại này
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản miễn phí để xem bài pháp thoại này và khám phá các bài giảng khác của Thầy - Thiền sư Thích Nhất Hạnh.
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản
Hoa Kim Sư Tử Chương 6
Luận Ngũ Giáo Đệ Lục phân ra năm trường phái, trong đó đầu tiên là giáo lý của hàng Thanh Văn, ví như “con sư tử” – pháp duyên sinh, sinh diệt từng sát-na, vô thường, vô ngã. Thuyết Nhất Thiết Hữu Bộ (thuộc Thượng Tọa Bộ) chủ trương “nhất thiết hữu” khắp quá khứ, hiện tại và vị lai, là một thực tại luận (realism) hay phiếm thực tại luận (panrealism). Quan điểm này tán thán vô thường, duyên sinh, vô ngã nhưng vẫn khẳng định “có”, trong khi Đại thừa qua giáo lý Bát Nhã nhấn mạnh tất cả các pháp chẳng những duyên sinh, vô thường, vô ngã mà thật sự “không” tự tánh, vượt lên trên nhị nguyên “có – không”. Trong tầm nhìn Đại thừa chung giáo, hai tướng duyên sinh và giả hữu hòa hợp song hành, cùng triệt để duy không bất ngại, gọi là tam duy phục.
Trong lịch sử Phật giáo cũng có trường phái Pudgalavāda (Độc Tử Bộ, trước là Vatsiputriya, sau là Sammitiya) chủ trương có “ngã” – một thực thể phi tức phi ly uẩn ngã, không đồng nhất với năm uẩn (sắc, thọ, tưởng, hành, thức) nhưng cũng không hoàn toàn tách rời; dùng kinh Trọng Đảm (Tạp A Hàm 3/73) về “gánh nặng” để minh chứng phải có “người” gánh mới có khổ và có thể buông bỏ để giải thoát. Thời thầy Huyền Trang có ≈260 000 tu sĩ, trong đó ≈66 000 thuộc Độc Tử Bộ, chứng tỏ quan điểm này từng rất thịnh hành như một phản kháng trước sắc bén nhưng khô cứng của Thượng Tọa Bộ.