We can't find the internet
Attempting to reconnect
Something went wrong!
Hang in there while we get back on track. If this problem persists help us by reporting it so we can investigate it.
Xem bài pháp thoại này
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản miễn phí để xem bài pháp thoại này và khám phá các bài giảng khác của Thầy - Thiền sư Thích Nhất Hạnh.
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản
Hoa Kim Sư Tử Chương 9
Trong lịch sử Phật giáo 2.600 năm, hai khuynh hướng cám dỗ chính xuất hiện: thần thánh hóa Đức Thế Tôn như một vị thần tuyệt đối, và tìm cách che giấu “ngã” bằng một khái niệm trá hình. Trong mùa an cư Kiết Đông tại Thiền đường Hơi Ngàn Sao, bài giảng trình bày hai tông đầu của mười tông Hoa Nghiêm:
- Ngã Pháp Câu Hữu (Độc Tử Bộ – Vātsīputrīya): thừa nhận một “cái ta” vừa không phải năm uẩn vừa không tách rời năm uẩn, giống như lửa không phải củi nhưng không thể tách khỏi củi, để bảo lưu ý niệm về người tu, quả báo và nghiệp.
- Ngã Vô Pháp Hữu (Hữu Bộ – Sarvāstivāda): phủ nhận cái ngã riêng biệt nhưng khẳng định tất cả pháp—quá khứ, hiện tại, vị lai—đều có thật, sinh diệt trong từng sát-na và liên tục như dòng sông, dẫn đến khái niệm tự tương tục (sva-samtāna) và tha tương tục.
Thực tập vô ngã được minh họa qua nhiều phương tiện:
- Ví dụ “dòng sông” và “tắm hai lần”: cả người và sông đều là các chuỗi biến khởi, không có chủ thể cố định.
- Khoa học thần kinh: não hoạt động như một dàn nhạc không cần nhạc trưởng, không tìm ra “cái ngã” riêng biệt.
- Thiền hành: “chỉ có sự thở và sự đi đang xảy ra,” không có “người thở” hay “người đi.” Ba câu kệ buộc thở – buộc đi dẫn dắt từ giai đoạn nhận diện giả danh (buộc, mình) đến chứng ngộ: “buộc là thở, buộc là đi, mình cũng chính là thở, là đi,” thực chứng vô ngã ngay trong hơi thở và bước chân.