We can't find the internet
Attempting to reconnect
Something went wrong!
Hang in there while we get back on track. If this problem persists help us by reporting it so we can investigate it.
Xem bài pháp thoại này
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản miễn phí để xem bài pháp thoại này và khám phá các bài giảng khác của Thầy - Thiền sư Thích Nhất Hạnh.
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản
Kiều - Qua Cái Nhìn Thiền Quán, Bài 12
Hôm nay đi lại vào khoảng 20 phút hay nửa giờ về cái chết của Thúy Kiều, vì số phận nàng rất long đong và phải chết hẳn hoi để có thể tái sinh. Khi Kiều chưa đạt đau khổ cùng cực và chưa chết thì chưa thể hóa sinh; kiếp người cũng vậy, học chết tức là học sống. Trong nhà Thiền gọi đó là phải chết đi sống lại mới đạt giác ngộ.
Từ Hải đến tư thất bàn nên hàng hay không hàng thì Kiều đã quyết ước muốn về đoàn tụ với gia đình và làm bà mệnh phụ. Mọi lý luận đều thông minh, hợp lý chỉ để bênh vực ước muốn sâu sắc ấy, khiến Từ Hải thất trận vì phòng tuyến đã bị hai nữ gián điệp chọc thủng. Ba điều kiện Kiều đưa ra để Từ Hải hàng đều được chấp thuận:
- được phong tước hầu
- không phải về triều đình
-
tiếp tục nắm giữ binh quyền
nhưng sau đó Từ Hải bị lừa ba đạo quân mai phục ngay lúc đầu hàng, trúng tên như nhím mà chết đứng giữa trận tiền
Giữa vòng tên đá bời bời, Từ Hải trằn trọc kêu trách Kiều: phu nhân đã làm cho ta lầm. Tiếng Phương Hạ yêu minh là chiêu hồi tráo trở của triều đình, khiến quân đội Từ Hải mất cảnh giác, bị truy sát đuổi dài, Kiều đến khóc bên quan tài đã quyết tự vẫn. Năm năm dọc ngang trời bể bấy lâu, một phút tan tành thịt xương.
Giác Duyên – sư chị của Kiều – đến sông Tiền Đường chuẩn bị thảo lư đánh tranh và thuê hai ngư phủ kết chài giăng lưới để cứu em. Đúng lúc nghe tiếng sóng Tiền Đường, Kiều gieo mình xuống sông thì được vớt lên còn thiêm thiếp giấc vàng chờ cứu mạng. Đạo cô Tam Hợp đã phán:
- Đoạn trường sổ rút tên, đoạn trường thơ trả nhau
- nghiệp duyên cân lại, túc khiên đã rửa lâng lâng sạch
- lấy tình thâm trả nghĩa thâm, hại một người cứu muôn người
- duyên xưa đầy đặn, phúc sau dồi dào
Giác Duyên rước Kiều về thảo lư, từ đây hai chị em được một nhà chung chạ sớm trưa, gió trăng mát mặt, muối dưa chay lòng, bốn bề bát ngát mênh mông, triều dâng hôm sớm, mây lồng trước sau. Đó là hạnh phúc giản dị của tự do thanh thản khi được nương tựa tăng thân và thả một bè lau rước người vào bến bờ an lạc.