We can't find the internet
Attempting to reconnect
Something went wrong!
Hang in there while we get back on track. If this problem persists help us by reporting it so we can investigate it.
Xem bài pháp thoại này
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản miễn phí để xem bài pháp thoại này và khám phá các bài giảng khác của Thầy - Thiền sư Thích Nhất Hạnh.
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản
Kiều - Qua Cái Nhìn Thiền Quán, Bài 14
Sư chị Giác Duyên trong buổi thiền hành ngang bờ sông vô tình phát hiện gia đình Trạc Tuyền đang làm lễ cầu siêu cho sư em mình vẫn còn sống. Niềm ngạc nhiên tràn ngập khi nhìn thấy sư em bằng xương bằng thịt giữa đám tang, kéo theo hoài nghi : dù đi cạnh nhau, “bẻ lau vạch cỏ tìm đi, tình thâm luống hãy hồ nghi nửa phần”. Đoạn thơ “Khỏi rừng lau đã tới sân Phật đường” gợi lên hình ảnh vượt thoát phiền não, về lại chốn an lạc, đặt câu hỏi: mình tưởng đã ra khỏi rừng lau chưa hay vẫn đang lạc lối trong đó
Câu mười chữ “bây giờ là bao giờ” (bây giờ – giờ / bao giờ – giờ) hé lộ mầu nhiệm của phút giây hiện tại: khó tin, khó phân biệt giữa mộng và thực, quá khứ và tương lai. Muốn đón nhận phép lạ đang xảy ra, phải thắp sáng cặp con mắt tuệ – tan sương đầu ngõ, vén mây giữa trời – để thấy “hoa tàn mà lại thêm tươi, trăng tàn mà lại hơn mười rằm xưa”. Đọc Truyện Kiều như thiền tập giữa đời, mỗi phút giây đều là một phép lạ nếu ta tỉnh thức và trân quý.
Một phần của danh mục sau Một phần của các danh mục sau
Kiều - Qua Cái Nhìn Thiền Quán, Bài 13