We can't find the internet
Attempting to reconnect
Something went wrong!
Hang in there while we get back on track. If this problem persists help us by reporting it so we can investigate it.
Xem bài pháp thoại này
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản miễn phí để xem bài pháp thoại này và khám phá các bài giảng khác của Thầy - Thiền sư Thích Nhất Hạnh.
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản
Kiều - Qua Cái Nhìn Thiền Quán, Bài 9
Kiều sắc sảo khôn ngoan, có sắc đẹp, có thông minh nhưng vô duyên – không có thiện duyên cho hạnh phúc. Vô duyên dẫn đến phận hẩm duyên, lại thêm một chữ tình khiến Kiều “ở không yên ổn, ngồi không vững vàng,” bị “ma đưa lối, quỷ dẫn đường,” phải “bước đi một bước, dặm nghìn, dặm xa,” rồi tự kết án suốt đời “làm cho sống đọa, thác đày, đoạn trường cho hết kiếp này mới thôi.” Tam Hợp Lão Cô chỉ ra hai yếu tố dẫn đến kết quả này:
- Điều kiện khách quan do nghiệp tiền định – mệnh trời an bài cho 15 năm bão táp, phong trần, đoạn trường.
- Cách hành xử của Kiều – không biết nắm bắt tâm mình, cứ để tình cảm, hờn giận, mong ước dẫn dắt vào chốn tăm tối, cuối cùng phải tự tử ở sông Tiền Đường.
Ngay trong cõi khổ nạn, vẫn có những thiện nghiệp le lói đưa Kiều đến giai đoạn cứu mình:
- Giữ gìn không phạm tà dâm, không lỗi với Thúc Trọng, Sở Khanh
- Bán mình chuộc cha – “bán mình mà động đến tâm đến trời”
- Hại một người để cứu muôn người – khuyên giết Từ Hải nhằm chấm dứt binh đao
Ba thiện nghiệp đó tuy tạo ra giai đoạn chuyển tiếp, nhưng chưa đủ để Kiều thoát hoàn toàn. Giác Duyên xuất hiện như một điều kiện tỉnh thức, một tia sáng từ cây bồ đề 2.600 năm trước – giúp Kiều nắm giữ chánh niệm, buông trói ma chấp, đi vào giai đoạn hậu khổ nạn (Âm cực dương hồi), đoàn viên với Kim Trọng, an lạc tu gia.
Từ truyện Kiều đến đời sống thực tập:
- Định mệnh, nghiệp lực giống thuyết determinism khoa học – dường như đã an bài hết kết quả.
- Chánh niệm – thở vào biết thở vào, thở ra biết thở ra – là con đường duy nhất phá vỡ lưới nghiệp, mở ra tự do thật sự trong tâm.
- Tăng thân là môi trường nuôi dưỡng chánh niệm, giữ vững nhân duyên giác tỉnh, giúp tăng dần “khoảng trống” tự do từ hạt giống nhỏ bé thành cây lớn an lạc.