We can't find the internet
Attempting to reconnect
Something went wrong!
Hang in there while we get back on track. If this problem persists help us by reporting it so we can investigate it.
Xem bài pháp thoại này
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản miễn phí để xem bài pháp thoại này và khám phá các bài giảng khác của Thầy - Thiền sư Thích Nhất Hạnh.
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản
Nói với nhóm Nụ Hồng
Đây là dịp duy nhất thầy trò ngồi với nhau để thực tập inclusiveness (ôm lấy tất cả), không bỏ ra một người nào hết vì giáo lý của Đức Thế Tôn là lòng thương và sự bảo hộ trọn vẹn. Sống trong một đoàn thể như Làng Mai với 100 vị thường trú từ nhiều quốc gia, dù có những bất đồng và vụng về nho nhỏ, mọi người vẫn sống như một gia đình nhờ học cách tha thứ và làm mới. Đối với học trò hay con cháu, cần đối xử với sự cung kính như những con người toàn vẹn, như những đức Bụt tương lai, vì sự tôn trọng này nuôi dưỡng tình thương và sự kính trọng ngược lại.
Món quà quý giá nhất cha mẹ để lại cho con cái không phải tiền bạc mà là hạnh phúc và sự hòa thuận của chính mình. Tuổi trẻ rất đau khổ khi thấy người lớn, dù là cha mẹ hay các thầy trong chùa, có tài năng và dễ thương nhưng lại không sống được với nhau. Để giải quyết chia rẽ và làm chỗ nương tựa vững chãi, tăng thân cần thực tập:
- Làm mới (Beginning Anew): Thường xuyên tha thứ và xin lỗi những lầm lỡ, vụng về để những dị biệt nhỏ không trở thành đổ vỡ lớn.
- Cầu soi sáng: Mỗi người quỳ xuống cầu ít nhất sáu người chỉ ra ưu điểm và khuyết điểm của mình để tu sửa, dựa trên truyền thống lễ Tự tứ.
- Hiệp ước sống chung an lạc: Cam kết hành xử khi giận và khi làm người khác giận để bảo vệ hạnh phúc lâu dài.
Một giọt nước không bao giờ tự đi ra tới biển cả mà phải đi chung trong một dòng sông. Các nhóm như Nụ Hồng hay Khóm Hồng cần ngồi lại, kết hợp tài năng cá nhân để làm việc như một tăng thân hòa điệu, chấm dứt sự luân hồi của chia rẽ và làm nơi nương tựa cho người khác. Cũng như Xá Lợi Phất và Mục Kiền Liên đã dùng phương pháp bất bạo động để thống nhất tăng đoàn thời Đức Thế Tôn, người đệ tử phải biết bảo vệ và nuôi dưỡng thầy mình bằng sự an lạc và vững chãi của chính đoàn thể.