We can't find the internet
Attempting to reconnect
Something went wrong!
Hang in there while we get back on track. If this problem persists help us by reporting it so we can investigate it.
Xem bài pháp thoại này
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản miễn phí để xem bài pháp thoại này và khám phá các bài giảng khác của Thầy - Thiền sư Thích Nhất Hạnh.
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản
Trung Quán Luận - Bài 02
Trong Trung Quán Luận, tự tánh của các pháp không nằm trong các duyên; vì tự tánh vốn là không, nên tha tánh cũng không thể có. tự tánh là “own being” khiến sự vật giữ được đặc tính riêng biệt, nhưng khi nhìn sâu vào duyên sinh, ta không tìm thấy tự tánh cố định, gọi là vô tánh hay tánh không.
Hai hướng tiếp cận chính trong Phật học:
- Pháp Tướng Tông (duy biểu học): khảo sát tướng trạng bên ngoài, dharma là đối tượng của ý, nhậm trì tự tánh để nhận biết pháp qua sáu căn–sáu trần.
- Pháp Tánh Tông (tánh không học): đào sâu bản chất bên trong, phá vỡ lớp vỏ hiện tướng để chứng thực vô tánh, tùng tướng nhập tánh.
hiểu dharma trước hết là đối tượng của tâm; bốn loại duyên sinh—nhân duyên, thứ đệ duyên, sở duyên duyên, tăng thượng duyên—hòa hợp tạo nên mọi hiện tượng. qua lý luận quy mẫu (reductio ad absurdum) của Long Thọ, tự tánh không tìm thấy trong bốn duyên, camera-film–màn ảnh, ngọn lửa, cục nước đá hay ca sĩ trên màn hình đều biểu hiện của duyên sinh nhưng không có tự tánh cố định. kết luận: cả ngã lẫn pháp đều vô tự tánh, khởi tâm với tuệ vô phân biệt trí để vượt thoát hai chiều trí năng, bước vào không gian chân thật của tánh không.