We can't find the internet
Attempting to reconnect
Something went wrong!
Hang in there while we get back on track. If this problem persists help us by reporting it so we can investigate it.
Xem bài pháp thoại này
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản miễn phí để xem bài pháp thoại này và khám phá các bài giảng khác của Thầy - Thiền sư Thích Nhất Hạnh.
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản
Duc - Huu - Vo
Có ba loại cảm thọ: khổ thọ, lạc thọ, và xả thọ. Cả người phàm phu và bậc thánh nhân đều có những cảm thọ này, nhưng sự khác biệt rất lớn nằm ở cách họ tiếp nhận và đối xử với chúng. Kẻ phàm phu, khi có một niềm đau, thường làm cho vết thương lớn lên, giống như bị bắn thêm mũi tên thứ hai, thứ ba vào cùng một chỗ, khiến nỗi đau tăng lên gấp mười, gấp ba mươi lần. Phần lớn niềm đau của chúng ta là do chúng ta tạo ra, và thủ phạm chính là vô minh—sự thiếu hiểu biết. Khi có một niềm đau, điều trước tiên cần làm là nhận diện nó, thấy ranh giới của nó, và biết rằng nó vô thường.
Vì vô minh mà sinh ra tanha, tức là sự thèm khát. Bụt dạy có ba sự thèm khát:
- Thèm khát được thỏa mãn những dục vọng thuộc về cảm giác (dục tham).
- Thèm khát có mặt (hữu tham).
- Thèm khát sự vắng mặt (vô tham).
Chúng ta tìm kiếm sự khuây khỏa trong sáu loại dục vọng—mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, và ý—là vì có những khổ đau bên trong mà chúng ta không biết cách quản lý. Chúng ta tìm cách khoả lấp nỗi buồn qua tài, sắc, danh, thực, thuỵ (tiền bạc, sắc dục, danh vọng, ăn uống, ngủ nghỉ). Việc này giống như người khát nước lại đi ăn thêm muối, càng ăn thì càng khát. Hay giống như người bị bệnh cùi gãi cào vết thương cho đã ngứa, tưởng là sướng nhưng kỳ thực đang làm vết thương nặng thêm.
Pháp tu tập có hai mặt. Thứ nhất là nhìn thẳng vào niềm đau để nhận diện nó, không trốn tránh, nói với nó: “Ngươi chỉ là ngươi và ngươi cũng vô thường.” Thứ hai là thực tập tiếp xúc với những điều mầu nhiệm của sự sống để nuôi dưỡng những hạt giống hạnh phúc, thương yêu và hiểu biết trong ta. Khi lòng từ bi được phát triển, niềm đau sẽ được chuyển hóa. Hạnh phúc chân thật chỉ có thể có khi chúng ta vượt qua được ba sự thèm khát kia.