We can't find the internet
Attempting to reconnect
Something went wrong!
Hang in there while we get back on track. If this problem persists help us by reporting it so we can investigate it.
Xem bài pháp thoại này
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản miễn phí để xem bài pháp thoại này và khám phá các bài giảng khác của Thầy - Thiền sư Thích Nhất Hạnh.
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản
Giây phút này đẹp nhất
Bài hát Les Feuilles Mortes ca ngợi quá khứ và tưới tẩm những hạt giống tiếc nuối. Hình ảnh của những chiếc lá chết hay những dấu chân trên bãi biển bị xóa đi gợi lên sự vắng mặt của một quá khứ đẹp đẽ. Người nghe có cảm tưởng rằng hạnh phúc không còn có thể có được trong giây phút hiện tại, rằng cuộc đời trong quá khứ đẹp hơn bây giờ rất nhiều và mặt trời khi đó ấm hơn mặt trời của ngày hôm nay. Đây là một ảo tưởng rất lớn, một cái thấy tập thể rằng hạnh phúc chỉ có thể có được trong quá khứ.
Sự thực tập của chúng ta thì hoàn toàn ngược lại: làm thế nào để cho giây phút hiện tại trở thành giây phút tuyệt vời nhất của cuộc đời. Khi được hỏi về giây phút tuyệt vời nhất, có thể có hai loại câu trả lời:
- Nó đã tới trong quá khứ, nhưng vì không thật sự có mặt nên đã không tiếp nhận được.
-
Nó chưa tới, nhưng nó phải tới sớm.
Thực tập là để có con mắt thấy sâu, tiếp xúc được với bản môn và vượt thoát được chiều không gian của lịch sử, của tích môn. Chúng ta sẽ khám phá ra rằng không có gì mất hết. Bụt có thể được tiếp xúc trong giây phút hiện tại qua Pháp thân của Ngài, không cần phải tiếc nuối rằng mình sinh ra quá trễ.
Chúng ta có khả năng phục hồi lại những giây phút mầu nhiệm trong bất cứ lúc nào. Sự thực tập là làm sao để nhận diện được mẹ ta, chị ta, anh ta trong những hình thái mới. Nếu nhìn sâu, ta có thể thấy mẹ ta, chị ta trong những người xung quanh và có thể sống với họ một cách hạnh phúc. Ta có thể phục hồi lại cảm giác an toàn, an ninh, của sự bảo vệ và yểm trợ cho nhau trong bây giờ và ở đây. Khi đó, ta sẽ không hối tiếc và có thể cảm thấy rằng cuộc đời bây giờ còn đẹp hơn và mặt trời bây giờ còn ấm hơn trong quá khứ, bởi vì chánh niệm của ta vững chãi hơn.