We can't find the internet
Attempting to reconnect
Something went wrong!
Hang in there while we get back on track. If this problem persists help us by reporting it so we can investigate it.
Xem bài pháp thoại này
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản miễn phí để xem bài pháp thoại này và khám phá các bài giảng khác của Thầy - Thiền sư Thích Nhất Hạnh.
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản
Hanh Phuc Chan That 4
“Biết bản chất của dục sẽ không sinh dục tâm… Neti neti, không phải như vậy” – quán chiếu danh và sắc (sắc, thọ, tưởng, hành, thức) là thấy “không phải thế, không phải thế”, nhờ đó vượt thoát tri giác sai lầm. Mỗi khi tri giác khởi lên, tự hỏi “Are you sure?” sẽ giúp lìa “ba mặc cảm hơn, thua, bằng”, vì “Ba mặc cảm dứt rồi, tâm không còn khuynh động”. Vững trong cái thấy ấy thì “dục không, dục tưởng không, không ai chứa được mình”, an trú ngoài tầm lay chuyển.
- Thấy rõ vô thường, “vĩnh ly ư chư thú”, rời bốn nẻo tăm tối: A tu la, địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh.
- Giải thoát nhờ tấm “kính” Chánh niệm luôn soi, không quên lau chùi; bỏ kính sẽ thành “ác ma”.
- Tình yêu cũng cần “Are you sure?” : câu chuyện chàng Trương – “ba ban đêm” minh họa khổ đau do nhận thức sai; câu ca dao “Tóc mai sợi ngắn sợi dài, lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm” cho thấy thương bóng dáng, không phải thực tại.
Thực tập: lắng nghe bạn khổ, nhắc “Có chắc như vậy không?”, đừng “đổ thêm dầu vào lửa”; buông phản ứng phủi bỏ như khi thấy muỗi, học từ bi ngay với con bọ xít nhỏ; mở trái tim chứa “con sâu, con bướm, đứa trẻ nhỏ, người già cô đơn, sư anh sư chị”. Khi “một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ”, hiểu vô ngã: hạnh phúc – khổ đau của người kia chính là của mình.