We can't find the internet
Attempting to reconnect
Something went wrong!
Hang in there while we get back on track. If this problem persists help us by reporting it so we can investigate it.
Xem toàn bộ bài pháp thoại
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản miễn phí để xem bài pháp thoại này và khám phá các bài giảng khác của Thầy - Thiền sư Thích Nhất Hạnh.
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản
Phụ đề
Kích thước phụ đề
Vị trí phụ đề
Tốc độ phát
Hoàn thành danh mục
Vấn đáp
tiêu đề, mô tả và bản phiên tả có thể chứa thông tin không chính xác.
Questions and Answers
Questions and Answers
Thich Nhat Hanh
· Tháng 9 19, 2011
· Deer Park Monastery, United States
Bản phiên tả
Vietnamese
Vietnamese
English
Questions & Answers, No description yet, ‘suggest edit’ to add one.
Một phần của danh mục sau Một phần của các danh mục sau
tiêu đề, mô tả và bản phiên tả có thể chứa thông tin không chính xác.
Bản phiên tả
Vietnamese
Vietnamese
English
Xem các chương
Mở rộng bản phiên tả
Đang chuẩn bị, video sẽ phát từ đúng đoạn bạn đang đọc trong bản phiên tả.
Về lại chỗ Thầy đang nói
Xem toàn bộ bản phiên tả
Thưa
sư
ông,
thưa
quý
cây,
quý
thầy,
quý
cô
và
thưa
mọi
đại
chúng.
Cũng
50
mấy
tuổi
rồi,
ba
con
thì
ở
Việt
Nam.
Cách
đây
hai
năm
thì
bác
sĩ
nói
là
bị
suy
thuật
mãn
tính.
Nhưng
mà
thật
ra
nó
nhẹ
lắm.
Nhưng
mà
ba
con
giống
cái
ông
sư
ông
kể
cũng
bị
depressed,
tủ
thư.
Và
từ
vì
bị
depressed
cho
nên
mất
cái
sức
lao
động.
Còn
mẹ
con
thì
ở
bên
đây,
ba
mẹ
con
đi
lâu
rồi.
Mẹ
con
ở
bên
đây
thì
cũng
qua
đây
8
năm
thì
cũng
đi
làm
móng
tay,
cũng
một
cái
việc
lao
động
chân
tay
để
sống.
Ba
mẹ
con
thì
có,
ba
con
thì
giờ
bị
cái
bệnh
đó
cho
nên
đầu
óc
thì
lúc
nào
cũng
suy
nghĩ,
cũng
theo
dõi
những
cái
chỉ
số.
Chỉ
số
này
đã
tăng
một
cái
là
bắt
đầu
lo
lắng
đủ
thứ.
Mẹ
con
thì
công
việc
rất
là
buồn
đủ,
không
có
thời
gian
relax.
Và
lúc
nào,
cho
nên
con
thấy
ba
mẹ
con
khổ,
hai
cái
khổ
khác
nhau.
Rồi
con
khuyên,
con
cũng
nói
thôi
ba
mẹ
đi
tập
thiền,
tập
yoga,
mọi
cái
nhưng
mà
ai
cũng
nói
là
không
có
thời
gian
làm
những
cái
chuyện
đó.
Rồi
mà
ba
mẹ
con
thì
giờ
năm
mấy
rồi?
Con
không
biết
cho
là
sống
được
30,
40
năm
nữa
đi.
Nhưng
mà
con
không
biết
là
với
cái
khả
năng
của
con
thì
không
biết
là
chuyển
hóa
được
bao
nhiêu
những
cái
cái
tư
tưởng
mà
làm
cho
họ
khổ.
Cho
nên
đối
với
con
đó
thì,
Nhiều
khi
con
cảm
thấy
là
cái
cách
duy
nhất
mà
giúp
ba
mẹ
con
đỡ
khổ
là
giúp
đỡ
về
tài
chính,
là
support
về
tiền
bạc
ở
nơi
đó.
Rồi
nhiều
khi
thì
trong
con
còn
có
cái
ý
muốn
đi
tu,
muốn
xuất
gia
thì
con
lại
cảm
thấy
là
đó
là
một
việc
làm
rất
là
ích
kỷ.
Tại
vì
nếu
như
mà
con
làm,
tại
vì
Đối
với
mẹ
con
thì
con
là
con
gái
duy
nhất.
Ba
con
thì
có
gia
đình
khác
nhưng
mà
con
bé,
half
sister,
con
là
con
nhỏ.
Và
cho
nên
con
cảm
thấy
là
nếu
như
mà
con
xuất
gia
thì
ích
kỷ
làm
cho
ba
mẹ
con
phải
cơ
cực
cái
cuối
thời
còn
lại.
Thì
sư
ông,
sư
ông
chỉ
cho
con
là
Làm
cái
cách
nào
để
báo
hiểu
với
lại
ba
mẹ
con.
Vì
mình
không
có,
mình
trói
khới,
mình
không
có
cơ
hội
tiếp
xúc
với
chánh
pháp,
với
thân
thân.
Cho
nên
mình
không
có
biết
cách
sống
thoải
mái
và
có
an
lạc
trong
giây
phút
hiện
tại.
Và
cái
cách
chạy
về
tương
lai
lo
lắng
nó
trở
thành
ra
một
cái
thói
quen
tập
khí
Và
bây
giờ
mình
muốn
ba
má
chữa
lại
cũng
rất
là
khó
Nó
trở
thành
thói
quen
Thành
ra
phải
có
một,
phải
tạo
ra
một
cơ
hội
gì
đó
để
cho
ba
má
thấy
được
Một
người,
hai
người
hay
là
ba
người
đang
sống
hạnh
phúc.
Phải
cho
họ
tiếp
xúc
với
một
cái
mẫu
người
đang
có
hạnh
phúc.
Có
thể
có
những
người
50,
55
tuổi,
tuổi
của
ba
đang
sống
tạm
thời
hạnh
phúc.
Phải
thấy
một
cái
sample
của
happiness,
của
peace.
nó
là
rất
quan
trọng
mà
trong
một
tăng
thân
có
tu
của
học
thế
nào
cũng
có
những
người
như
vậy
đôi
khi
mình
không
nhờ
một
vị
thầy
giúp
cho
mình
nhưng
mà
mình
nhờ
một
người
bạn
Mình
thấy
được
con
đường
và
đó
là
một
trong
những
cái
điều
mình
làm
được
Nhưng
mà
mình
là
người
con,
mình
có
thể
làm
cái
người
đó
Mình
có
thể
áp
dụng
những
điều
thầy
dạy,
Bụt
dạy
vào
cho
đời
sống
để
mình
không
có
lo
lắng,
không
có
sầu
khổ,
mình
biết
sống
thẩm
thời
Thì
chính
mình
là
người
thiền
tri
thức
của
ba,
mình
là
người
thiền
tri
thức
của
mẹ.
Chứ
còn
nếu
mà
mình
lo
cho
ba,
lo
cho
mẹ,
ngoài
cái
chuyện
lo
cho
mình
nữa
thì
là
mình
nặng
nề
quá
mình
không
có
thể
giúp
được.
Cho
nên
mình
phải
là
cái
người
đó.
Rồi
nếu
mà
mình
tu
tập
với
một
tăng
thân
thì
mình
có
những
cái
đồng
minh,
những
cái
ally
ở
trong
tăng
thân
có
thể
giúp
mình.
Cái
neo
thoát
là
chỗ
đó,
phải
có
kiên
nhẫn
mà
kiên
nhẫn
là
một
biểu
hiện,
một
biểu
hiệu
của
tình
thương.
Thương
là
mình
phải
kiên
nhẫn
và
mình
biết
rằng
tu
tập
để
tư
chuyển
hóa
mình,
là
cái
điều
căn
bản
nếu
không
có
sự
chuyển
hóa
nơi
mình,
nếu
không
có
bình
an
và
hạnh
phúc
nơi
mình
thì
đừng
mong
có
thể
giúp
được
người
khác,
trong
đó
có
ba,
có
ma
còn
nói
chuyện
xuất
gia
là
ích
kỷ
thì
xin
lỗi,
không
phải
đúng
đâu
các
thầy,
các
sư
cô
những
người
ích
kỷ
thì
không
xuất
gia
đâu
xuất
gia
là
phải
hiếm
tặng
cuộc
đời
mình
cho
tất
cả
những
người
khác
Và
có
những
người
trẻ
xuất
gia
có
cái
sự
phản
ứng
rất
là
mạnh
từ
ba,
từ
mẹ.
Có
một
bà
mẹ
nói,
con
chỉ
có
thể
xuất
gia
khi
mà
bước
qua
sắc
chết
của
mẹ.
Ghê
không?
Và
có
một
vị
khác,
sau
khi
xuất
gia
rồi,
ba
mẹ
không
có
nói
chuyện
trong
vòng
hai
năm.
Nhưng
mà
rốt
cuộc
các
vị
đó
đã
thành
công,
đã
giúp
cho
gia
đình
chuyển
hóa,
đã
đem
lại
hạnh
phúc
cho
gia
đình
và
giúp
không
được
không
biết
bao
nhiêu
người
khác.
Thành
ra
nói
xuất
gia
là
ích
kỷ
là
không
có
đúng.
Xuất
gia
là
có
thể
giúp
cho
nhiều
người
trong
đó
có
gia
đình
của
chính
mình.
Và
nếu
người
ta
không
hiểu
được
và
hiểu
lầm
thì
mình
có
bộ
phận
phải
giải
cho
họ
hiểu,
phải
chỉ
những
trường
hợp
cho
họ
thấy.
cho
nên
mình
đừng
có
kẹt
vào
cái
cái
thấy
của
mình
và
đừng
có
kẹt
vào
cái
thấy
của
những
người
khác
mình
phải
có
chánh
kiến,
phải
có
cái
thấy
đúng
thì
có
những
người
ở
trong
trường
hợp
của
con
đã
có
khả
năng
vượt
thoát
và
giúp
được
gia
đình
thì
mình
Hồi
mà
thầy
còn
là
chú
bé,
có
một
bữa
thấy
ở
trên
bàn
có
một
cái
tạp
chí
Phật
học.
Và
ngoài
bìa
nó
có
hình
vẽ
Bụt
đang
ngồi,
ngồi
trên
cỏ
và
cái
dáng
ngồi
rất
là
thân
thơi.
cái
hình
vẽ
trắng
đen
thôi
và
đế
quý
thế
tôn
ngồi
ở
trên
cỏ
nguyễn
cười
và
thầy
rất
là
ấn
tượng,
impressed
và
từ
đó
muốn,
muốn
làm
sao
để
được
như
vậy
mình
có
thể
ngồi
bình
an,
tươi
mãn
thẳng
thơi
như
vậy
tại
vì
xung
quanh
mình
người
ta
lo
lắng
nhiều
quá
Và
cũng
có
cơ
duyên
đọc
ở
trong
sách
báo
từ
hồi
còn
nhỏ.
Là
ở
đất
nước
mình
ngày
xưa,
đạo
Phật
rất
là
hương
thình
Và
có
những
cái
thời
đại,
những
thời
đại
lý
trần.
Vua
tôi
toàn
dân
rất
là
hạnh
phúc
mà
đất
nước
rất
là
hùng
cường.
khi
giặt
mông
cổ
qua
đánh
thì
mình
đẩy
lui
một
cách
rất
là
dễ
dàng
vua
tôi
cùng
một
lòng
và
có
những
cái
thời
đại
kéo
dài
cả
100
năm
hoặc
200
năm
có
hòa
bình,
có
an
lạc,
có
hạnh
phúc
và
mình
có
một
ông
vua
đi
xuất
gia
ông
vua
làm
vua
rất
là
giỏi
Đánh
tan
được
cái
giặc
Mông
Cổ
Nhưng
mà
sau
đó
thì
nhượng
vua
ngồi
cho
con
để
đi
xuất
gia
và
có
rất
là
nhiều
hạnh
phúc
Sau
khi
xuất
gia
rồi
lên
trên
núi
ở
tu
tập,
thâu
nhận
đệ
tử,
đi
giảng
dạy
khắp
nơi,
giúp
cho
dân
chúng
bỏ
những
cái
mê
tín
dị
đoan
để
thực
tập
theo
chánh
pháp
Và
ông
vua
đó
đi
bộ
qua
nước
Chim
Thành.
Và
viến
thăm
và
ký
kết
hòa
bình
giữa
hai
nước.
Rồi
gã
công
chúa,
rồi
hứa
sư
gã
công
chúa
cho
vua
Chiêm
làm
công
việc
rất
là
hay.
Và
khi
mà
đọc
những
cái
đó
thì
thầy
rất
là
cảm
hứng.
Nói
rằng
là
chà,
đạo
Phật
có
thể
giúp
được
dân,
giúp
được
nuốt
nhiều,
mình
nên
đi
tu
đi.
Và
lúc
đó,
Lúc
đó
thì
thầy
rất
là
ham
đọc
kinh,
đọc
báo,
vậy
đó.
Và
lớn
lên
16
tuổi
thì
cái
giấc
mơ
đó
được
thực
hiện,
là
được
ba
má
cho
đi
xuất
gia,
sướng
lắm.
Và
cái
thời
gian
thực
tập
và
làm
một
vị
sa
di,
làm
chú
tiểu
ở
chùa
Tư
Hiếu
ở
Huế,
thời
gian
rất
là
có
hạnh
phúc.
Có
nhiều
chú
khác
cùng
chơi
với
nhau,
rất
là
hạnh
phúc.
Và
đến
khi
mấy
năm
sau
thì
được
gửi
đi
Phật
Học
Đường,
Buddhist
Institute
để
học.
Và
lúc
đó
cái
kiến
thức
Phật
giáo
của
mình
cũng
chưa
có
bao
nhiêu
nhưng
mà
cái
tâm
muốn
tu
nó
rất
là
lớn
và
có
cái
niềm
tin
rất
là
vững
mạnh
là
mình
bây
giờ
mình
chưa
biết
tu
cách
nào
và
làm
cách
nào
nhưng
mà
chắc
chắn
mình
sẽ
tìm
ra
được
cái
phép
tu,
mình
sẽ
tìm
ra
được
những
công
việc
làm
để
có
thể
đem
lại
hạnh
phúc
cho
nhiều
người,
cứ
tin
như
vậy.
Thì
cái
đạo
Phật
của
mình
nó
tu
tự
nó
cũ
luôn
và
nó
không
có
đáp
ứng
lại
được
với
cái
nhu
yếu
của
người
trẻ
và
người
trí
thức.
Cho
nên
ở
trong
nước
mới
có
cái
phòng
trào
làm
mới
đạo
Bụt,
or
renovate
Buddhism.
Thì
thầy
tham
dự
vào
chuyện
đó
một
cách
hết
lòng.
Và
từ
từ
tìm
ra
được
những
phương
pháp
mà
tu
học
và
giải
dạy
mới.
Và
vì
vậy
cho
nên
thầy
đã
góp
công
đào
tạo
được
một
vài
thế
hệ
mới
những
người
tu
sĩ
trẻ
bên
các
thầy
cũng
như
các
sư
cô.
Rồi
thì
do
cái
sự
nghiên
cứu
thực
tập
của
mình
mà
thầy
chế
tác
ra
được
những
cái
phương
pháp
tổ
chức
tu
học
cho
người
trẻ
họ
có
Cảm
hứng,
họ
có
thể
chuyển
hóa
những
cái
nỗi
khổ
niềm
đau
của
họ,
giúp
được
cho
gia
đình,
cho
xã
hội.
Gọi
là
cái
đường
lối
tu
học
đó
gọi
là
Engage
Buddhism.
Rồi
đạo
Phật
dấn
thân,
đạo
Phật
đi
vào
cuộc
đời,
đạo
Phật
nhập
thế.
Thì
Thầy
là
một
trong
những
người
mà
xướng
xúc
cái
phong
trào
đem
đạo
Phật
đi
vào
cuộc
đời
để
giải
quyết
những
cái
vấn
đề
đang
có
thật
của
xã
hội.
Vấn
đề
chiến
tranh,
vấn
đề
nghèo
đói,
vấn
đề
bất
công
xã
hội.
Và
cộng
tác
với
các
thầy,
các
sư
cô
trẻ,
với
những
Phật
tư
trẻ,
thầy
đã
thành
lập
được
Viện
Đại
Học
Vạn
Hạnh.
Để
đem
đạo
Phật
vào
đời
đã
lập
được
thành
trường
thanh
niên
phụng
sự
xã
hội
để
đào
tạo
giới
trẻ
để
đi
vào
miền
quê,
giúp
dân
nghèo
xây
dựng
lại
cuộc
sống
Và
khi
mà
chiến
tranh
bùng
nổ
thì
tìm
cách
giúp
đỡ
những
nạn
nhân
của
chiến
tranh,
xây
dựng
lại
những
ngôi
làng
bị
chiến
tranh
tàn
phá,
là
vậy
đó.
rất
là
vui
và
càng
ngày
càng
học
được
thêm
những
cái
mà
gọi
là
engage
Buddhism
thì
đến
khi
mà
đất
nước
lâm
vào
tình
trạng
chiến
tranh
khốc
liệt
thì
có
cái
nhu
yếu
đi
ra
ngoài
để
kêu
gọi
thế
giới
dứt
vào
một
tay
để
chấm
dứt
cái
chiến
tranh
ở
Việt
Nam
Thì
khi
đi
ra
ngoài
thì
bắt
đầu
giảng
ở
trại
truyền
đại
học
Cornell
và
một
số
các
truyền
đại
học
khác
rồi
các
nhà
thờ
mời.
Thì
sau
3
tháng
vận
động
hòa
bình
như
vậy
thì
không
có
được
phép
trở
về
quê
hương.
Nó
bị
lưu
đầy
40
năm
ở
tại
ngành
ngoài
quốc.
Và
tất
cả
bàn
hữu,
tất
cả
đệ
tử,
tất
cả
công
việc
của
mình
ở
trong
nước
hết.
Và
bây
giờ
mình
phải
lưu
đại
ở
ngoài
Thành
ra
thầy
mới
bắt
đầu
thành
lập
Tăng
thân
ở
ngoài
quốc,
bắt
đầu
từ
Pháp,
từ
Ý,
từ
Anh,
rồi
xây
dựng
lại
những
cái
đoàn
thể
để
tu
học
Và
mình
reach
out,
mình
đi
ra,
mình
tiếp
xúc
với
những
các
đoàn
thể
tôn
giáo
và
những
bạn
ở
ngoài
để
làm
việc
Và
bắt
đầu
viết
ra
những
cuốn
sách
bằng
tiếng
Anh,
bằng
tiếng
Pháp.
Để
quảng
bá
cái
đạo
Phật
gọi
là
nhập
thế,
engage
Buddhism
Và
từ
từ
thì
mình
thành
động
được
rất
là
nhiều
tăng
thân,
tức
là
Sangha,
tức
là
đoàn
thể
tu
học
trên
thế
giới
ở
bên
Mỹ
này
có
gần
cả
ngàn
cái
tăng
thân
như
vậy
Bên
Pháp,
bên
Anh,
các
nước
đều
có
tăng
thân
như
vậy
hết.
và
mãi
cho
đến
40
năm
sau
mới
được
về
nước
và
khi
về
nước
rồi
thì
đem
cái
đạo
Phật
ứng
dụng
đó
đem
cái
đạo
Phật
nhập
thế
đó
giảng
diễn
thì
tuổi
trẻ
Việt
Nam
rất
là
thích
và
chỉ
trong
vòng
mấy
năm
thôi
đã
có
400
người
trẻ
xuất
gia
và
tuổi
trẻ
tới
đệ
tu
học
rất
là
đông
Có
khóa
5.000
người
tới
tu
mà
mình
có
500
thôi,
khóa
này
có
500
thôi.
Tưởng
tượng
ở
tu
viện
Bất
Nhã
có
5.000
người
trẻ
tới
tu.
Họ
phải
cắm
lều,
họ
phải
ngủ
ở
ngoài
trời
nhưng
mà
họ
rất
là
hạnh
phúc.
Và
các
sư
cô,
sư
chú
đi
vào
trong
cái
con
đường
đó
rất
là
đông.
Hiện
bây
giờ
đây,
Trên
thế
giới
mình
có
một
cái
phong
trào
gọi
là
phong
trào
wake
up
for
Buddhist,
young
Buddhist
and
non-Buddhist,
for
a
healthy
and
more
compassionate
society.
Thì
các
thầy,
các
sư
cô
của
mình
đã
đi
vào
các
trường
đại
học
của
các
nước,
đã
kêu
gọi
tuổi
trẻ
và
đã
thành
lập
được
một
cái
đoàn
thể
tu
học
như
vậy
và
họ
làm
việc
rất
là
hay.
Và
cuối
mùa
thu
sắp
tới
mình
sẽ
có
một
cái
buổi
đại
hội,
một
cái
khóa
tu
như
vậy
tổ
chức
ở
bên
Thái
Lan
cho
giới
trẻ
thế
giới
về
để
tu
học
và
đem
cái
đạo
Phật
ứng
dụng
này
khoảng
bá
để
cho
tuổi
trẻ
thực
tập.
Để
có
thể
tạo
dựng
hạnh
phúc
trong
gia
đình
và
trong
xã
hội
rất
là
vui.
Thì
trong
suốt
cuộc
đời
của
thầy
thì
cái
tâm
đó,
cái
tâm
muốn
tu
đó,
Nó
chưa
bao
giờ
bị
mòn
hết,
nó
càng
ngày
nó
càng
mạnh
thêm,
gọi
là
cái
bồ
đề
tâm.
Và
thầy
nghĩ
rằng
sau
này
thầy
sinh
ra
làm
em
bé
thì
thầy
cũng
sẽ
tu
lại,
nó
rất
là
vui.
Và
thầy
rất
là
muốn
những
em
bé
khác,
những
người
trẻ
khác
tham
dự
vào.
Thầy
đã
cho
những
người
rất
là
trẻ
đi
xuất
gia,
có
những
người
mới
12
tuổi,
13
tuổi
mà
đã
được
xuất
gia,
gọi
là
baby
monks,
baby
nuns.
Nhiều
người
bây
giờ
trở
thành
ra
giáo
thọ
hết
rồi.
Thành
ra
cái
phong
trào
này,
cái
tăng
thân
này
rất
là
vui
và
nếu
con
muốn
tham
dự,
Thì
con
sẽ
tăng
thân,
sẽ
mở
rộng
vòng
tay
để
đón
chào
con
vào,
để
tham
dự
vào
sự
nghiệp
của
Ðức
Thế
Tôn
khai
sáng
2600
năm
trước
và
bây
giờ
tiếp
tục
tăng
thân
của
mình
rất
là
trẻ
và
có
tinh
thần
rất
là
cao,
năng
lượng
rất
là
dồi
dào.
Và
đi
tới
đâu
tổ
chức
những
khóa
tu
để
giúp
cho
người
ta
bớt
khổ,
hòa
giải
được
với
gia
đình
rất
là
nhiều.
Là
đây
là
đặc
biệt
kêu
gọi
những
người
trẻ
tới
cộng
tác
và
tham
dự
rất
là
vui.
Tăng
là
đoàn
thể
đẹp
cùng
đi
trên
đường
vui,
tu
tập
giải
thoát,
làm
an
lạc
cho
cuộc
đời.
Rất
là
vui.
Xem toàn bộ bản phiên tả