We can't find the internet
Attempting to reconnect
Something went wrong!
Hang in there while we get back on track. If this problem persists help us by reporting it so we can investigate it.
Xem bài pháp thoại này
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản miễn phí để xem bài pháp thoại này và khám phá các bài giảng khác của Thầy - Thiền sư Thích Nhất Hạnh.
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản
Trung Quán Luận - Bài 05
nếu quả sinh từ duyên thì trong duyên đã có sẵn quả, nếu duyên không có quả thì quả không thể sinh khởi, do đó không có sinh (vô sanh). nhìn vào duyên sâu thì không thấy quả hiện hữu trong đó, nhưng quả vẫn phát sinh; ngược lại, nếu quả có sẵn thì không gọi là sinh, nếu không có thì không thể sinh. bài học nhấn mạnh duyên khởi và vô tự tánh của quả cũng như của duyên—không có bản thể cố định nào sinh ra hay sinh khởi.
nền tảng triết học này được phát triển qua các bộ phái phật giáo trong quá khứ:
- hữu bộ (sarvāstivāda): tin ba thời quá khứ, hiện tại, vị lai đều thật có; các pháp (vi trần, sát na) có thật nhưng không chấp ngã
- kinh lượng bộ (sautrāntika): chỉ thừa nhận hiện tại là có thật, phân tích chi tiết từng pháp nhỏ nhất, chấp nhận khái niệm phi tức phi ly uẩn ngã để giải thích sự tiếp nối
- pudgalavāda: đưa ra khái niệm pudgala (người) nằm ngoài nhưng cũng không tách rời năm uẩn, nhằm duy trì ý niệm về cá nhân mà không phủ nhận vô ngã
khám phá về “đi” qua quán khứ lai chỉ ra rằng đi không phải là đã đi hay chưa đi, cũng không thể thấy rõ lúc đang đi; “đi” chỉ tồn tại trong giây phút chuyển động, không thể nắm bắt như một thực thể cố định. sự quán xét này hé lộ bản chất vô thường và vô ngã của mọi hiện tượng, giúp buông bỏ chấp trước và sống tỉnh thức trong từng bước chân.