We can't find the internet
Attempting to reconnect
Something went wrong!
Hang in there while we get back on track. If this problem persists help us by reporting it so we can investigate it.
Xem bài pháp thoại này
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản miễn phí để xem bài pháp thoại này và khám phá các bài giảng khác của Thầy - Thiền sư Thích Nhất Hạnh.
Đăng nhập hoặc tạo tài khoản
Trung Quán Luận 07 – Quán Khứ Lai
Đang đi mà có đi nên phát sinh hai thứ đi:
Thứ nhất là thời gian đang đi (khứ thời), và thứ hai là cái đi của thời gian đang đi (khứ thời khứ). Nếu có hai hành động đi thì sẽ phải có hai chủ thể đi: kẻ đi (khứ giả) và kẻ không đi (bất khứ giả), nhưng cả kẻ đi lẫn kẻ không đi đều không thực sự đi, đồng thời cũng không thực sự không đi.
Mọi khái niệm như người, đi, tới, sanh, diệt chỉ là giả danh (conventional designation), dựa trên duyên sinh (pratītyasamutpāda) và trống rỗng (śūnyatā), nên không có tự thể bất biến. Bốn khái niệm để diễn tả bản chất các pháp là:
- duyên sinh
- trống rỗng
- giả danh
- trung đạo
Sự ra đi của Thầy Giác Thanh hay Thầy Nhất Hạnh như một tiếng chuông chánh niệm, nhắc ta thực tập trong từng sát-na, tiếp xúc với tự tánh không tới không đi để vượt thoát thế tục đế (loka-samvṛti) và an trú trong thắng nghĩa đế (paramārtha), giải thoát khổ đau.